Đăng nhập Đăng ký
Tin tức G28

Góc Nhìn G28: Scout châu Âu giải thích vì sao không để ý cầu thủ Trung Quốc: cảm giác bóng đá Trung Quốc như đứng ngoài bóng đá thế giới

G28 chia sẻ: Phóng viên Ma Dexing của *Titan Sports* đưa tin, scout châu Âu Sam cho biết: “Giới của chúng tôi bao nhiêu năm nay gần như không theo dõi bó

G28 bài viết

Phóng viên Ma Dexing của Titan Sports đưa tin, scout châu Âu Sam cho biết: “Giới của chúng tôi bao nhiêu năm nay gần như không theo dõi bóng đá Trung Quốc. Trình độ chưa cao là một mặt, quan trọng hơn là cảm giác bóng đá Trung Quốc dường như đứng ngoài bóng đá thế giới.”

Đúng vào kỳ hè, dù nhiều nơi trong nước hứng chịu thời tiết khắc nghiệt, mưa bão cũng không dập tắt nhiệt huyết của các cầu thủ trẻ. Các giải bóng đá thanh thiếu niên trong nước nối tiếp nhau diễn ra, đội trẻ từ châu Âu, Mỹ, Á, Phi cũng lần lượt đến Trung Quốc trình diễn kỹ thuật, để các cầu thủ nhỏ được mở mang tầm mắt ngay trên sân nhà, nhìn thấy những ngôi sao hy vọng tương lai. Trong hàng loạt giải quốc tế trẻ, “Cúp Hy vọng 2026 — Giải giao hữu câu lạc bộ trẻ quốc tế Vùng Vịnh Lớn” tổ chức tại Quảng Châu từ 8 đến 14/8 khiến phóng viên thấy khác biệt nhất: ban tổ chức không chỉ mời đội về thi đấu, còn lập một “đội chuyên gia scout quốc tế” 8 người. Họ không chỉ theo từng trận, mà còn tập trung vào từng cầu thủ tham dự.

Trong đó, Nicola Guido Vallone từng là giám đốc scout kỹ thuật học viện trẻ Fulham (Premier League), chủ trì xây dựng và chuẩn hóa hệ thống tuyển chọn U9–U21, sở hữu chứng nhận tuyển chọn chính thức của FA. Mohamed Elgazi gắn bó lâu với các giải trẻ chủ lưu Bỉ, Hà Lan, chuyên phát hiện tài năng tiềm năng, đánh giá sự phù hợp chiến thuật và hoạch định nghề nghiệp dài hạn, với nhiều case đưa cầu thủ đi thực chiến. Các scout khác như Luka Urosevic, Osian Worth — trưởng scout châu Á hiện tại của Minnesota United (MLS) — Sam O'Sullivan Barker và Muhd Qayyum thì bám thị trường nhân tài châu Âu, Nhật–Hàn, Bắc Mỹ và Australia, theo dõi lâu dài cầu thủ 16–23 tuổi, nhiều lần thành công giới thiệu người giỏi sang giải chuyên nghiệp hải ngoại. Ví dụ tiền vệ Ireland Jack Taylor của tân binh Premier League Ipswich: từ đội hạng Ba Anh chuyển sang Ipswich ở Championship rồi cuối mùa trước thăng hạng Premier League, chính là kết quả Sam theo dõi rồi mạnh mẽ tiến cử.

Những scout chuyên nghiệp này theo dõi, quan sát giải đấu từ góc khác, tạo tiêu chuẩn đánh giá kép “nhận định thủ công + đo lường dữ liệu”, rõ ràng có thể nâng mạnh hiệu suất cả quy trình khai thác tố chất, đánh giá tiềm năng và đưa ra nước ngoài — rất đáng để ban tổ chức giải khác học hỏi. Đồng thời nó mở ra một lối nghĩ khác, thậm chí một “nâng cấp” hoàn toàn mới cho việc đào tạo cầu thủ trẻ Trung Quốc: tránh lệch do đánh giá chủ quan đơn tuyến, vừa để cầu thủ trẻ trong nước thi đấu cùng người nước ngoài, vừa xây nền tảng tuyển chọn một cửa, dùng mô hình giải chuyên nghiệp, tập trung, hiệu quả để đánh giá toàn diện, lập hồ sơ phát triển nghề nghiệp đa chiều, riêng biệt, theo dõi được lâu dài, hỗ trợ hoạch định sự nghiệp, thậm chí mở lối đi thẳng ra nước ngoài. Nói rộng hơn, đây còn là mắt xích quan trọng trên cả chuỗi đưa nhân tài ra ngoài.

Hai ba năm gần đây, cứ nói đến đào tạo và phát triển cầu thủ trẻ Trung Quốc, “xuất ngoại” luôn là chủ đề không thể vòng. Muốn bóng đá Trung Quốc tiến bộ, cầu thủ trẻ nên ra đi sớm, vào môi trường châu Âu trình độ cao để tập, để thi đấu, tiếp nhận nhịp độ nhanh hơn, cường độ tranh chấp cao hơn và văn hóa bóng đá chuyên nghiệp chín hơn. Những nhận định ấy vốn không sai; xuất ngoại đương nhiên là cách hiệu quả nhất. Nhưng vấn đề thật sự là: ngày nay cầu thủ trẻ Trung Quốc muốn ra đi ngày càng khó. Cái “khó” ấy thường bị gói gọn thành một câu — “trình độ chưa đủ”. Đó đúng là một phần sự thật, nhưng không phải toàn bộ.

Trong lúc trò chuyện với vài scout, Sam nói thẳng: “Giới của chúng tôi bao nhiêu năm nay gần như không theo dõi bóng đá Trung Quốc. Trình độ chưa cao là một mặt, quan trọng hơn là cảm giác bóng đá Trung Quốc dường như đứng ngoài bóng đá thế giới. Nên trước khi đến hiện trường lần này, tôi chẳng nghĩ đến việc để ý bóng đá Trung Quốc. Không chỉ là suy nghĩ cá nhân tôi, gần như là nhận định chung của cả giới. Tất nhiên, đến đây rồi cảm nhận hoàn toàn khác. Cảm giác lớn nhất của tôi lúc này là bên ngoài hiểu bóng đá Trung Quốc quá ít! Vì vậy suy nghĩ hiện tại của tôi là cần theo dõi liên tục.”

“Thứ hai, vì tôi sống ở Anh, bóng đá Anh có ‘GBE System’, tức hệ thống Governing Body Endorsement (xác nhận của cơ quan chủ quản thể thao) mà FA dùng để xét tư cách visa lao động cho cầu thủ ngoại. Vì thứ hạng bóng đá Trung Quốc chưa đủ, mỗi đội chỉ có 3 suất cầu thủ ngoài EU, nên chúng tôi sẽ không theo dõi, cũng chẳng cần theo dõi.”

Bài viết chỉ ra: mọi thảo luận về cầu thủ Trung Quốc xuất ngoại đều không thể né: câu lạc bộ châu Âu không có nghĩa vụ giúp bóng đá Trung Quốc đào tạo người; bóng đá chuyên nghiệp không phải việc từ thiện. Khi một CLB châu Âu quyết định có ký một cầu thủ 18–19 tuổi hay không, điều cân nhắc trước hết chắc chắn là giá trị thi đấu, tiềm năng phát triển và lợi nhuận đầu tư. Còn đối thủ thật sự của cầu thủ trẻ Trung Quốc chưa bao giờ chỉ là người cùng lứa trong nước. Cùng một vị trí, đối thủ có thể đến từ Serbia, Croatia, Bồ Đào Nha, Bỉ… cũng có thể từ Nhật, Hàn, từ Brazil, Argentina, Colombia, và đương nhiên rất nhiều từ châu Phi. Cầu thủ trẻ những quốc gia, vùng lãnh thổ ấy từ nhỏ đã được hệ thống đào tạo trẻ chín hơn hun đúc; kinh nghiệm thi đấu, hiểu biết chiến thuật, thể lực và khả năng thích nghi nghề nghiệp gần hơn với nhu cầu bóng đá chuyên nghiệp châu Âu. Thực tế hơn nữa: giá của một phần không nhỏ trong số họ cũng không cao. Vậy khi một CLB châu Âu đối diện hai cầu thủ trẻ năng lực gần nhau, vì sao nhất định phải chọn người Trung Quốc?

Khoảng 10 năm gần đây, cầu thủ Nhật và Hàn cũng dần xây lối đưa người sang châu Âu. Phía sau những kênh ấy không chỉ là thao tác của người đại diện, mà thực chất gồm cả hạ tầng của cả ngành bóng đá: scout biết tìm cầu thủ ở đâu; CLB biết chất lượng đào tạo trẻ địa phương; người đại diện biết đội nào sẵn sàng nhận kiểu cầu thủ trẻ nào; giám đốc thể thao biết một cầu thủ 19 tuổi trên thị trường ấy đại khái đáng giá bao nhiêu; HLV biết cầu thủ được văn hóa bóng đá ấy hun đúc có ưu, nhược gì… Tất cả những thứ ấy, nhờ tích lũy dài hạn, cuối cùng tạo ra một thứ “tín nhiệm” trên thị trường bóng đá — và thứ bóng đá Trung Quốc hôm nay thiếu nhất chính là “tín nhiệm” ấy!

Bóng đá chuyên nghiệp rốt cuộc là một món kinh doanh. Khi lợi nhuận kỳ vọng không chênh nhau nhiều, CLB đương nhiên nghiêng về cầu thủ rủi ro thấp hơn. Đó là lý do việc cầu thủ Trung Quốc xuất ngoại không nhiều không thể hiểu đơn giản là “cầu thủ chưa đủ hay”; tầng sâu hơn là: dù một cầu thủ Trung Quốc đủ hay, anh ấy cũng chưa chắc được thị trường bóng đá quốc tế nhìn thấy chính xác.

Hiện nay, khủng hoảng sâu hơn mà bóng đá Trung Quốc đối mặt thực ra là đang dần mất “quyền báo giá” trên thị trường nhân tài bóng đá toàn cầu hay chuỗi ngành. “Quyền báo giá” không chỉ nghĩa là cầu thủ Trung Quốc đáng giá bao nhiêu, mà là: khi làng bóng Trung Quốc xuất hiện một cầu thủ xuất sắc khoảng 18 tuổi, thị trường quốc tế có sẵn sàng đánh giá nghiêm túc hay không; khi một CLB châu Âu tìm cầu thủ trẻ châu Á, bóng đá Trung Quốc có lọt vào phạm vi tìm kiếm hay không; khi scout đến Đông Á khảo sát, ngoài Hàn, Nhật, giải Trung Quốc có còn là thị trường đáng theo dõi dài hạn? Nếu câu trả lời vẫn là không, vấn đề sẽ ngày càng nghiêm trọng.

Thị trường nhân tài bóng đá có sự phụ thuộc đường đi rất rõ: quốc gia hay vùng nào xuất khẩu càng nhiều cầu thủ, case thành công càng nhiều, CLB châu Âu càng sẵn sàng tiếp tục quan sát thị trường ấy. Ngược lại, nơi nào lâu không có cầu thủ đứng vững ở giải trình độ cao, sự chú ý của scout quốc tế sẽ giảm. Scout giảm chú ý lại càng làm giảm xác suất cầu thủ có cơ hội, cuối cùng thành vòng xoáy xấu: xuất ngoại giảm — case thành công giảm — CLB châu Âu giảm chú ý — cơ hội cho cầu thủ trẻ càng ít — xuất ngoại lại càng giảm. Đó mới là hiện trạng thật của bóng đá Trung Quốc hôm nay, cũng là vấn đề cần cảnh giác thật sự.

Kết bài

Ảnh

Cầu thủ Trung Quốc xuất ngoại trước hết đương nhiên cần năng lực; không có trình độ thi đấu thì mọi thảo luận ngành đều vô nghĩa. Nhưng nếu chỉ thấy vấn đề trình độ, cũng không giải thích được bế tắc của bóng đá Trung Quốc hôm nay. Quốc gia bóng đá chín chắn không chỉ biết đào tạo cầu thủ, mà còn khiến cầu thủ của mình được bóng đá thế giới phát hiện, hiểu, đánh giá và định giá. Đó là một năng lực bóng đá ẩn ngoài trận đấu, nhưng cũng quan trọng không kém.

Hơn hai mươi năm qua bóng đá Trung Quốc đầu tư rất lớn, nhưng phần lớn dồn vào đội một chuyên nghiệp, ngoại binh và thành tích ngắn hạn. Chúng ta từng là “người mua” quan trọng trên thị trường bóng đá quốc tế, nhưng chưa từng thực sự trở thành “người bán” chín chắn.

Giờ đây, khi bóng đá Trung Quốc muốn cầu thủ trẻ trở lại con đường ra nước ngoài, mới nhận ra thứ thiếu không chỉ là vài cầu thủ xuất sắc, mà cả một bộ năng lực đưa cầu thủ vào hệ thống bóng đá thế giới. Vì vậy, vấn đề xuất ngoại thật sự cần giải quyết, rốt cuộc có lẽ không phải làm sao đưa thêm người sang châu Âu, mà làm sao để một ngày nào đó các CLB châu Âu chủ động đến Trung Quốc.

Ảnh

Ảnh